Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Lo lắng

Kho Nguyễn Khoái, thất vọng và lo sợ ;(
Nghe CR kêu than, khả năng sẽ mất hàng rất cao, nên mới chạy sang kho xem thử, thì gặp một cảnh tượng kinh hoàng. Chưa từng xảy ra trong quá khứ. ;(( Nhân viên kho bị quá tải. Người cứ vào rồi lại đi, bộ phận HCNS hoàn toàn không biết nhu cầu này để tuyển người. Quản lý hỏi đang ở đâu thì nói đang đào tạo nhân viên vận chuyển ;(( lh6.googleusercontent.com/A3gTJIWH5bMqqgfhYvKaoa8o5aSQOwsT2FJVoPvZrsFb6L9RJmSsryqB9Df59G0A3-rzUgJJprsomdBOJlQrpR8UfP0Smu8OU_4uWkz1sBml4lHetG71lR6h"  alt="" />
Đưa toàn bộ thời trang sang một góc, có thể chuyển tới kho mới ở số 10 Trần Phú. Kiểm tra trên kho thì có rất nhiều áo mùa đông, hỏi Antiq sao k chuyển sang, bảo trên hệ thống báo hết rồi. Càng ngày, càng k biết nên mất niềm tin vào hệ thống, hay vào con người nữa. Làm bán lẻ thì k thể nào nghe nói, hoặc đọc được,,,, mà đích thân phải xem, phải kiểm tra, chứ không thể tin bất kỳ điều gì qua nghe, hoặc đọc.
Yêu cầu Antiq phải sang điều chuyển hàng, và sẽ cắt người ra để kiểm tra hàng hoá liên tục.
Vạch các ô vuông để xếp hàng cho từng công đoạn, để đường đi cho xe kéo Parlet, chắc bây giờ đã đến lúc phải dùng tới parlet, và xe kéo tay ( tiếp sau có thể là xe nâng)
Cần thay đổi lại toàn bộ cấu trúc của kho. Để phù hợp với việc bán lẻ offline.
Đưa việc gắn tag, mã vạch cho nhà cung cấp, công việc của kho sẽ chỉ tập trung vào trung chuyển hàng hoá chứ không ngồi làm tag, mã vạch, hay gắn chíp nữa, vì nếu không sẽ k bao giờ làm kịp công việc. Trung tâm phân phối hàng hoá sẽ chỉ làm việc phân loại hàng hoá để đẩy sang các xe, đi đến các cửa hàng khác nhau một cách nhanh nhất.
Càng làm càng cảm thấy lo sợ mảng bán lẻ này. Vì đây là bài toán cần những lời giải thông minh, kiên trì, và một ý chí sắt đá nhất, và sợ nhất nhân viên họ k chịu được sẽ bỏ của chạy lấy người. Làm thế này mới biết tại sao nhiều công ty làm bán lẻ đã phá sản, do họ không lường trước hoặc k thể giải quyết được bài toán quản lý chi phí, hàng hoá, tồn kho.
 Điều Cao VL sang kho, setup lại các quy trình, sơ đồ của kho, chắc phải 1 tháng, được cái ông này như kiểu biệt đội SEAL, nhờ gì cũng đáp ứng được. Ước gì ông ý nhân bản lên được 10 ông như vậy. 
Nghe Góp ý hàng thời trang của cửa hàng GV, trích đoạn nguyên văn:
“Hàng lỗi mà treo lên thế này mất uy tín, theo e hàng lỗi nên cất đi ngay, hoặc trả nhà cung cấp hoặc đi sửa.
Vấn đề ở chỗ nếu a hướng tới hàng Bình dân đồng nghĩa với gu Bình dân thì e thấy cách chọn mẫu ở đây phóng khoáng và Tây quá, vì vậy nếu a mở cái nữa nếu mở trên phổ cổ hoặc trung tâm thì bán được chứ mở ở ngoài e sợ khó bán Anh ạ
Cách để hàng ở dưới chân vô cùng ẩu, Ko đúc vào túi nilong thế này thì chỉ vài bữa là bị bẩn thành đồ tồn hết Anh ạ.
Cách gắn chip rất ẩu làm hỏng nhiều áo len.”
Cần phải học quá nhiều về lĩnh vực này, phải có người tâm huyết, có mắt thẩm mỹ, chịu khó thì mới phát triển được, nếu không sẽ chết ngập trong đống hàng hoá mất.
CR 
Tìm được thêm 2 mặt bằng nữa cho CR. Ở đúng 2 vị trí đắc địa, trước đây tìm mãi mà không thấy, giá không quá rẻ, nhưng đúng ở những nơi đang khoanh vùng tìm kiếm. Sẽ mặc cả thêm, nếu ok sẽ có thêm 2 cái nữa trong tháng này.
Ăn uống trong cửa hàng CR, tập trung vào bán đồ uống trước, không cần lãi, chỉ cần đào tạo cho khách hàng cảm giác muốn uống gì vào đây, vì đồ uống để lâu được, k sợ tồn kho, sau đó quen rồi sẽ bơm đồ ăn vào.
Thay đổi cơ chế thu mua của IKI, VNXK,
Gắn lợi ích của người thu mua vào Lợi Nhuận Gộp (LNG) - Chi Phí Tồn Kho (lãi suất ngân hàng, giá trị mặt hàng bị giảm, chi phí mặt bằng, quản lý lưu kho) . Chứ không chỉ gắn vào LNG như trước đây nữa.
Cơ chế tính thu nhập cho tất cả các vị trí, là gắn toàn bộ thu nhập của họ vào LNG - Chi Phí họ có thể tối ưu được. Để họ vừa phải nghĩ tới việc tăng thu, và giảm chi trong trách nhiệm của họ.
Game, 
đã xong game đua thuyền, sẽ tập trung vào đẩy mạnh, và tự cho ông Vinh vận hành cùng với đội Dương, khi nào ra tiền rồi sẽ tính tiếp. 
Gachien đã lên được appstore.com. Mừng rơi nước mắt, từ nay về sau sẽ đẩy mạnh marketing tại các thị trường châu Á game này thử xem ntn. 
123doc.vn
Đã xong bản IOS và đã được Apple duyệt, nhiệm vụ bây giờ là đẩy mạnh quảng cáo để có người dùng. 
IT tranh luận.
Có 1 người đang làm 1 việc, sau một thời gian, cv đến lúc rảnh, muốn làm thêm, học thêm việc khác, phân vân xem có nên chuyển sang theo dự án, theo anh kia không ? Và các trưởng dự án cũng đắn đo, bối rối, vì dự án cũ lo ảnh hưởng tới công việc, sợ người kia phân tán, xấu nhất là bỏ hẳn việc cũ sang 1 dự án mới. Nhưng theo suy nghĩ của anh, sẽ có 3 cách nhìn từ 3 vị trí khác nhau.
1. Người quản lý, khi nhân viên họ muốn làm 1 cái gì đó, thì nên để họ làm. Dù họ đi đâu, họ làm gì, miễn là họ phát triển được tài năng, thì nên tạo cơ hội để họ phát triển. Nhiệm vụ lớn nhất của người quản lý, là làm thật tốt công việc hiện tại, và đào tạo người kế thừa càng nhanh càng tốt. Không nên ngăn cản, nên rõ ràng về quyền lợi về trách nhiệm.
2. Người ra đi, nên làm những gì mình thích thì mới phát huy khả năng được. Tuy nhiên khi ra đi thì cũng phải đào tạo người, giúp cho công việc k bị ngưng trệ, ảnh hưởng tới cv của mình. Làm gì thì làm, cũng nên tạo ra một ấn tượng tốt đẹp, một thành quả tốt khi ra đi.
3. Về phía công ty, anh chẳng bao giờ nghĩ dự án này, hay dự án kia, anh chỉ nhìn thấy lợi ích chung của công ty, và anh chỉ mong muốn tất cả mọi người đều làm trong 1 công ty rồi, thì luôn tạo mọi cơ hội cho người khác phát triển, quan tâm đến nhau, để tạo ra một môi trường làm việc hạnh phúc, vì cv chỉ là một phần trong cuộc sống của chúng ta, công việc có thể lên, xuống, nhưng quan hệ giữa người và người sẽ là mối quan hệ suốt đời, chúng ta cần trân trọng, và vì màu cờ sắc áo chung, để cùng nhau đạt được sức mạnh tập thể, đưa cv mình đang làm lên đỉnh cao. Như thế mới là suy nghĩ thấu đáo.
Nỗi vất vả của 1 người đàn ông, đặc biệt là 1 thằng làm CEO.
Công việc bộn bề, lo lắng, suy nghĩ bạc hết tóc, đêm nào cũng ngủ mơ thấy công việc. Thức khuya, dậy sớm, người lả đi vẫn phải cố để làm. Không cho phép bản thân mình gục xuống, mặc dù chỉ muốn gục. Chẳng có thời gian giải thích, hay quan tâm đến mọi người như xưa, khoảng cách ngày dần xa cách, mọi phán đoán đêu phải dựa vào con số, ra quyết định rất nhanh nhưng dần trở nên lạnh lùng và nhẫn tâm. Dẫn đến bị oán giận, ghét bỏ, trù ẻo, có những người cũng vì thế họ đã rời xa công ty, càng tạo nên một áp lực quá lớn lên người đứng đầu. Đôi khi nghĩ mình nên giảm bớt công việc, nên chỉ tập trung làm tốt một việc đã rồi mới làm nhiều việc khác. Nhưng nhìn quanh việc nào cũng đáng làm, việc nào cũng là một phần của một kế hoạch lớn.
Phải chăng mình không có năng lực để điều hành, tìm kiếm được người tài giỏi tạo cảm hứng cho họ để họ có cùng chí hướng với mình ? Hay phải chăng ngành đang hướng vào này còn quá khó khăn để mình tạo ra thật nhiều tiền, rồi trả một mức thu nhập thật cao để thu nạp người giỏi về để hỗ trợ mình giải quyết vấn đề.
Khi đọc sách về Walmart, cũng nghe nói ban đầu họ tuyển toàn người ở nộng trại lên làm bán lẻ, chẳng có học hành gì, trả lương rất thấp, mà vẫn tạo ra được cơ chế để mọi người làm được việc, cống hiến. Đọc những sách khác thì nói con người ở đâu cũng như nhau, chỉ cần đối xử đúng mực tất cả sẽ cống hiến ? Phải chăng có nhiều góc khuất trong quá trình phát triển của họ, mà mình k được chứng kiến, trong sách luôn chỉ ghi lại những điều tốt đẹp, những câu chuyện thần kỳ như trong mơ ?
Hàng ngày có hàng trăm câu hỏi hiện lên trong đầu. Thật quá mệt mỏi cho 1 người đứng đầu, càng ngày càng quá lạnh lùng, quá cô đơn, Mọi người k thích cv, hay mệt mỏi, có thể cáo bệnh, nói đủ lý do để nghỉ một cách rất hợp tình hợp lý, cuối cùng toàn bộ trách nhiệm sẽ đổ lên người đứng đầu, và một khi đã đứng đầu 1 tổ chức, thì phải xác định gắn mạng sống của mình vào, xích chân mình vào cửa công ty, để chiến đấu tới hơi thở cuối cùng ?
15/11/2013.

Không có nhận xét nào: