Họp hội đồng quản trị.
Lâu lắm mới họp HĐQT của VNP. Được cái cả anh Hoàng CEO của IDG ( 1 năm rồi mới được diện kiến), Trưởng phòng đầu tư của Mitsui ( gần 1 năm rồi không tham gia họp ) cũng tham gia. Cũng may tài liệu chuẩn bị gần 1 tháng nay cũng có tác dụng. Thông tin cuộc họp được chia thành nhiều phần khá rõ ràng, Chiến lược chung, tài chính, nhân sự, khách hàng, thị trường, đối thủ, đặc biệt là những tính năng, công nghệ mới của VNP, các dự án vẫn trong giai đoạn tiêu tiền, nhưng chỉ cần chúng ta tính toán được tương lai, và kiểm soát được tính hình thì ok. Các nhà đầu tư khi nhìn thấy cả team manager đều thống nhất được mục tiêu, chiến lược, thể hiện rõ được vai trò cũng như năng lực của từng người trong từng mảng việc của mình và support tốt cho nhau, họ cũng yên tâm để cho VNP tự vận hành, không giám sát, can thiệp vào quá sâu, gây ức chế cho team quản lý nữa. Niềm tin vẫn là quan trọng nhất, chỉ cần có được lòng tin thì mọi thứ sẽ rất dễ dàng.
Tâm thế trong công việc,
Hàng ngày vẫn gặp rất nhiều chuyện phải suy nghĩ, có nhiều người than rằng mọi việc chẳng tới đâu em nản, còn có người nói là tại sao cái này không biết bắt đầu tư đâu, không ai làm plan, người giỏi thì thiếu….. nói chung là cực kỳ nhiều lý do,,,,, và chẳng có điều gì xảy ra cả, tất cả vẫn dậm chân tại chỗ, trong khi đối thủ thì điên cuồng đánh chiếm thị trường của chúng ta. :)
Lý do không làm được thì luôn có cả ngàn lý do, thiếu người, thiếu tiền, thiếu kinh nghiệm, thiếu tinh thần, đối thủ quá mạnh, đồng nghiệp lười, kém quá, k cùng đẳng cấp,,,,,,, nhưng người được việc đôi khi họ sẽ làm được những điều tưởng chừng k thể, với duy nhất 1 lý do. Đó là họ không có đường lùi, và bắt buộc phải làm. Điều này rất giống với câu nói rất nổi tiếng của Athony Robbin .Khi bạn bị bắt buộc phải làm, thì bạn sẽ làm đươc.
Ngẫm sâu xa, thì có lẽ người ta khác nhau ở tâm thế. Tại sao có rất nhiều tỷ phú họ lập nghiệp từ 2 bàn tay trắng, bắt đầu mọi thứ trong trạng thái không có tiền, k có người, chẳng có kinh nghiệm, chẳng ai giúp đỡ luôn. Nhưng đối với tất cả những người này đều có 1 số điểm trùng hợp, đó chính là họ có lòng tự trọng cực kỳ lớn, đã làm thì phải làm bằng được, cho dù tất cả mọi người đều phản đối, đều từ bỏ, nhưng họ kiên định với suy nghĩ của mình, và làm tới cùng và họ đã thành công. Đối với những người như họ, họ chẳng có sợ, chẳng có ngại việc gì cả. Luôn có trách nhiệm cao nhất, tinh thần làm việc cao nhất, và luôn là chỗ dựa vững chắc cho tất cả các đồng nghiệp khác.
Khi tổ chức giao cho ai đó 1 việc gì, hoặc kể cả không phải chịu trách nhiệm cao nhất, mà chỉ tham gia vào 1 việc gì đó, thì người đó cũng nên đặt mình vào hoàn cảnh của người leader, biết xót xa cho công việc, biết phản đối những gì phi lý, không bao giờ đổ tại cho ai đó, và phải biết chịu trách nhiệm ở mức độ cao nhất. Chỉ có thế thì anh ta mới tiến bộ được. Vì mỗi lần đổ trách nhiệm cho 1 ai đó thì rất dễ, nhưng lúc đó cũng là lúc chúng ta thụt lùi trong sự nghiệp của mình.
Câu chuyện No Plan, No Money, No experience của Jack Ma, câu chuyện người quét rác của Steve Jobs, và câu nói của Athony Robbin, nghe có vẻ khác nhau, nhưng cả 3 câu chuyện này đều có 1 điểm chung.
Đó là tâm thế của người thành công luôn sẵn sàng đối mặt với mọi hoàn cảnh, với tinh thần cao nhất, và dám chịu trách nhiệm ở mức độ cao nhất.
26/8/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét